Ảnh minh họa: Internet
Tôi xin em cho quay về chuộc lỗi, em nói không quan tâm chuyện xảy ra như thế nào, lỗi cũng một phần do tôi gây ra, còn cô kia biết tôi là người có gia đình mà vẫn tiếp cận cũng chẳng thấy đáng thương. Em nói sẽ chấp nhận tôi quay về nếu đứa trẻ đó biến mất, còn không thì tôi biến đi đừng xuất hiện trước mặt em và con, coi như tôi không tồn tại. Em không phải thánh hay thần tiên mà mủi lòng tha thứ cho hai chúng tôi chỉ vì cô ta lỡ có bầu.
Em nó dù tôi có mạnh miệng hứa sẽ cắt đứt mối quan hệ với cô ta mãi mãi nhưng đứa bé đó còn, trước sau tôi lại đâu đóng đấy, đâm sau lưng em, nhiều rồi thành quen. Em nói không chấp nhận kiểu chung chồng đó, lý do của em nghe có vẻ máu lạnh nhưng nó là thực tế. Tôi chỉ có một lựa chọn, không có kiểu ở một nơi còn phải lo cho chỗ khác, qua lại này nọ.
Từ hôm đó đến giờ vợ đi chơi nhiều hơn, về nhà em coi tôi như kẻ thù, ăn cơm cũng không muốn ăn chung, những khi tôi cố gần gũi là bị em hất ra, chỉ duy nhất giả bộ vui cười khi hai con ở đó. Tôi đã thích ngủ bụi, san sẻ tình cho cô ta bước vào cuộc đời, thì cô ta có bầu hay không tôi cũng nên theo cô ta vì một người đàn ông bản lĩnh, chung thủy, thật sự với một người phụ nữ sẽ không có chỗ cho người thứ hai bước vào trong mọi trường hợp. Em nghĩ chắc tôi không thuộc tuýp đó.
Em lấy tôi bao nhiêu năm chắc thừa hiểu tôi chỉ biết có các con và em, còn cô ta có thai hay không tôi không quan tâm vì chẳng cảm giác gì. Tôi không vui mừng, hồi hộp đón chờ từng ngày như em hai lần báo mình có thai.