Vì quá hiền nên tôi mất tiền lại mất cả chồng

Sau khi bước ra từ tòa án tôi mới chợt nhận ra: Vì quá hiền nên tôi để mất chồng và cũng vì tôi hiền quá hóa dại dột…

Vì quá hiền nên tôi mất tiền lại mất cả chồng
Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Ngày cô nhân tình của chồng tìm đến tận nhà tôi chỉ thấy lạ chứ không bàng hoàng. Chuyện ngoại tình giờ như cơm bữa nên với tôi mà nói nó chẳng phải chuyện tày đình hay long trời lở đất gì. Tôi cắn răng chịu đựng.

Hơn nữa, việc để anh tìm “của lạ” bên ngoài tôi xem như lỗi thuộc về mình. Từ khi sinh con thứ hai, tôi ngại chuyện ân ái trong khi anh là người có nhu cầu cao. Nói không sai, nhiều khi tôi thầm ước anh chịu sài búp bê để giúp anh thỏa mãn. Quả thực mỗi lần chiều chồng chẳng khác nào đi đánh trận, thậm chí còn hơn thế.

Giữa hai vợ chồng dần có khoảng cách, anh không hài lòng còn tôi chẳng sung sướng gì cho cam. Dần dà, anh không đòi hỏi nhiều ở tôi, có khi bỏ bẵng cả tháng trời chẳng buồn ngó ngàng tới. Tôi thì thấy thoải mái vô cùng vì “không bị làm phiền”.

Rồi một thời gian, anh bắt đầu có những biểu hiện lạ. Điện thoại cài mật khẩu và luôn giữ khư khư bên mình, có khi anh còn gài vào cạp quần khi mặc đồ ở nhà. Mỗi lần có điện thoại anh thường chạy rất xa để nghe. Tôi thừa biết anh đang hú hí bên ngoài. Nhưng tôi mặc kệ bởi dẫu sao anh vẫn là người chồng, người cha có trách nhiệm trong gia đình.

Hơn nữa, tôi được gia đình nhà chồng yêu thương, quan tâm nên chẳng dại gì mà làm rùm beng lên, cũng chẳng hơi sức đâu đi điều tra, đánh ghen. Nghĩ sao làm vậy, tôi sống và làm việc như không có chuyện gì xảy ra. Một tay tôi chăm con, một tay lo vun vén gia đình hai bên nội, ngoại.

Đôi khi, tưởng tượng viễn cảnh chồng mình ân ái, yêu thương người khác khiến tôi muốn phát điên nhưng xét cho cùng việc tôi không thể làm nên để người khác giúp mình. Biết đâu, nhờ có cô ta mà gia đình tôi yên ấm hơn.

Nhưng có lẽ, vì tôi hiền mà họ được đàng chân lân đàng đầu. Một ngày đẹp trời, cô nhân tình ngang nhiên tìm tới nhà tôi. Vì chưa từng biết cô ta “mặt ngang mũi dọc” làm sao nên tôi vui vẻ rước cô ta vào nhà như một khách quý.

- Chị là vợ anh T.? Chào chị, tôi là bạn gái, người yêu và sắp là vợ của anh T.

Đúng lúc tôi còn ú ớ chưa biết nói thế nào thì chị chồng của tôi tới nhà. Biết cô ta là bồ nhí của chồng tôi, chị chồng lớn tiếng đuổi ra khỏi nhà. Không những không biết sợ, cô ta còn sẵng giọng nói lại :

- Đây không phải là nhà của chị nên chị không có quyền đuổi tôi. Tôi đến đây để nói chuyện với vợ chồng anh T., tôi không tiếp lời chị.

Trước mặt các con, lại không muốn mất mặt với hàng xóm nên tôi can chị chồng đừng làm lớn chuyện, cùng ngồi xuống để xem rốt cuộc cô ta muốn gì. Sau một hồi, cô ta cho biết chồng tôi đã mượn 100 triệu đồng của cô ta để tiêu xài. Giờ muốn cô ta để yên thì phải trả tiền và cô ta sẽ không làm phiền đến gia đình tôi nữa.

Sau này, ai cũng chửi vào mặt tôi hiền quá hóa đần. Sao không cho cô ta một trận mà còn dại dột ném một đống tiền qua cửa sổ. Quả thực một trăm triệu hay nhiều hơn nữa tôi không tiếc chỉ cay đắng khi bị những kẻ đốn mạt lừa gạt.

Ngày ấy, khi rút tiền để trả cho nhân tình của chồng, tôi chỉ hi vọng anh nhìn vào sự cao thượng của tôi để suy ngẫm về hành động của mình. Nhưng tôi nhầm, quá nhầm bởi cao thượng, bao dung là thứ họ chà đạp và khinh bỉ. Tôi nghiệm ra những thứ bị thối rữa chỉ có thể ném bỏ chứ không thể giữ gìn hay bảo quản thêm.

Chỉ hai tháng sau, chúng tôi ra tòa và cuộc hôn nhân không thể nào cứu vãn được. Tôi không trách mình, cũng không hận kẻ bội bạc bởi có những thứ đã mất không thể lấy lại, cũng không thể trông mong hay hi vọng ở một người đã cạn tình.

Đến giờ, tôi sống cùng hai con và gia đình chồng bởi họ xem tôi như con ruột. Tôi định thư thả ít thời gian nữa rồi tìm nơi, tìm chốn ổn định cho ba mẹ con.

Theo khoe360.tienphong

Tin tiêu điểm

Đừng bỏ lỡ