Chúng tôi tìm đến Trung tâm Chắp Cánh, nằm trên đường số 1 (phường Bình Hưng Hòa, Bình Tân, TPHCM) để gặp người họa sĩ vẽ bằng miệng này.
Đỗ Minh Tâm khó nhọc điều khiển chiếc xe lăn tự động đi dọc hành lang treo đầy tranh vẽ. Trông anh không khỏe lắm, đất phương Nam mùa gió mưa thất thường khiến đôi bàn tay yếu ớt của anh sưng phù lên, đau nhức, dù lâu nay không thể dụng sức cầm nắm bất cứ vật gì.
Đỗ Minh Tâm sinh ra trong một gia đình gia giáo ở Thọ Xuân (Thanh Hóa). Mẹ là cô giáo mầm non, còn cha xưa kia là bộ đội, sau mới chuyển ngành. Từ lúc mới hiểu chuyện, Tâm đã nghe phong thanh mình là đứa con rơi được cha mẹ nhặt về.
![]() |
| Họa sĩ Đỗ Minh Tâm trong góc sáng tác của mình |
Vào một đêm năm 2001, sau khi kết thúc ngày lao động nặng nhọc, như mọi hôm Tâm đạp xe thư thả trở về. Đột nhiên, rầm một tiếng, đất trời như đảo lộn, Tâm nghe nhói đau rồi không còn biết gì nữa. Đến khi mở được mắt ra anh đã thấy toàn thân mình quấn băng trắng toát.
Tâm không còn nhớ trong hoàn cảnh nào, ai hay vật gì đã gây tai nạn cho anh, chỉ biết rằng di chứng của cái đêm kinh hoàng đó để lại rất tàn khốc. Vỡ cột sống, toàn thân của Tâm từ cổ xuống chân đã hoàn toàn không còn cảm giác.
Từ một thanh niên khỏe mạnh, cường tráng, bây giờ Tâm không thể tự đi đứng, nằm ngồi, ngay cả nhấc tay lên cũng quá khó khăn. Năm ấy, như Tâm nói, anh còn chưa biết yêu lần nào...
Ròng rã gần 2 năm trời các bác sĩ lo chạy chữa để níu lại mạng sống cho Tâm. Trong tiềm thức, Tâm chỉ muốn sống sót để về quê nhìn mặt cha mẹ một lần. Nhưng rồi, đau thương lại ập đến, cái tin người cha qua đời khiến Tâm như không còn thiết sống nữa.
Thương tích đã nặng nề, nay tinh thần đau đớn càng khiến tình trạng của Tâm như “chỉ mành treo chuông”. Năm ấy, Tâm không thể về chịu tang cha. Và không muốn người mẹ khổ đau thêm gánh nặng, Tâm cắt đứt liên lạc với gia đình, cam chịu cảnh sống “tứ cố vô thân”.
Đỗ Minh Tâm đều đều kể, giọng nhỏ dần, lặng đi một lúc, anh cười: “Từ một người khỏe mạnh, hoài bão cao bỗng nhiên “thân tàn ma dại” mà chẳng biết vì sao, cái cảm giác đó kinh khủng lắm. Nhưng rồi, mình đã đủ dũng cảm để sống tiếp”.
Được sự khuyên bảo của y bác sĩ và những người “đồng bệnh tương lân”, Tâm vượt qua cơn kiệt quệ. Tâm tỉnh táo dần và được đưa về Trung tâm Chắp Cánh, nơi Tâm đang tá túc, cũng là nơi đã chắp cánh cho anh trở thành họa sĩ chuyên vẽ những ước mơ - điều mà trước đó Tâm chưa từng nghĩ đến.
Không nhớ đó là bức tranh nào...
Khát vọng sống có ích thôi thúc Tâm quyết định học vẽ. Không cầm cọ được bằng tay, Tâm dùng miệng. Nhìn Tâm “cắn” chiếc cọ to nặng di chuyển từng nét mềm mại, nhẹ nhàng hiếm ai biết được anh đã phải khổ luyện đến thế nào.
Đúng là hội họa đã mỉm cười với Tâm khi vào tháng 10/2010 tác phẩm “Bước ngoặt” của anh giành giải nhất một cuộc thi hội họa do Chính phủ Đức phối hợp với Bộ Lao động, Thương binh & Xã hội tổ chức.
Hỏi Đỗ Minh Tâm về bức tranh trị giá 7.000 USD, anh chỉ cười: “Cho đến bây giờ mình không nhớ đó là bức tranh nào nữa. Chuyện cũng lâu rồi.
Nhà sưu tầm tranh người Mỹ gốc Việt đó đã tìm đến trung tâm này để tìm mua thêm tranh của mình và kể lại rằng, bức tranh ấy đã từng được sang Pháp, Úc, rồi qua Mỹ. Cuối cùng một nhà sưu tầm tranh người Ý đã mua lại với giá 7.000 USD”.
![]() |
| Đỗ Minh Tâm trong một cuộc thi tìm kiếm tài năng. Ảnh do nhân vật cung cấp |
Tàn chuyện, Tâm có nhắc loáng thoáng đến một bóng hình mà anh đã thầm yêu từ rất lâu. Thầm yêu là thế, nhưng Tâm chưa bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ mở lời, cảm xúc của anh cứ thế trượt dài theo năm tháng. Đến bây giờ Tâm vẫn chưa thể quên, nhưng lâu dần anh không còn thấy đau đớn vì mối tình câm ấy nữa.

