Con người ta sinh ra, việc hít thở là một lẽ đương nhiên. Nhưng với chị Vương Thị Nguyệt (SN 1991), suốt 10 năm qua, mỗi một lần hít vào là một cuộc chiến và mỗi một lần thở ra là một sự buông lơi đầy nhọc nhằn.
Nằm trên giường bệnh với đôi môi tím tái vì thiếu oxy, ước mơ của người phụ nữ 35 tuổi gầy gò đầy bất hạnh ấy không phải là nhà cao cửa rộng, mà chỉ gói gọn trong một tiếng nấc nghẹn: "Xin cho em được sống, để con em không thành trẻ mồ côi..."
Năm 2016, ở độ tuổi rực rỡ nhất của đời người, chị Nguyệt nhận tờ kết quả nghiệt ngã từ bệnh viện: Mắc bệnh tim bẩm sinh nặng với hội chứng Eisenmenger, thông liên thất và tăng áp động mạch phổi cấp độ nguy hiểm. Từ đó đến nay là chuỗi ngày dài đằng đẵng của những lần nhập viện, những cuộc chạy chữa khắp các bệnh viện tuyến trung ương như Bạch Mai, Trung ương Huế, 108, Việt Đức... với hy vọng tìm được cơ hội sống.
Và mới đây nhất, ranh giới tử thần rẽ ngang đời chị Nguyệt khi các bác sĩ kết luận bước vào giai đoạn cuối của suy tim và suy phổi. Cơ hội sống duy nhất là một ca đại phẫu ghép phổi từ người hiến chết não, đồng thời sửa chữa những tổn thương tim. Thế nhưng, con số hàng tỷ đồng cho ca phẫu thuật- đối với một gia đình đã kiệt quệ đến tận cùng- giống như một bức tường thành tàn nhẫn chặn đứng tia hy vọng vừa lóe lên.
Bi kịch không chỉ dừng lại ở bệnh tật. Theo người thân chia sẻ, khi vừa phát hiện mắc căn bệnh hiểm nghèo chị Nguyệt đã bị chồng rời bỏ. Từ đó đến nay, người phụ nữ ấy phải một mình gồng gánh cuộc sống, vừa chống chọi với bệnh tật vừa nuôi con nhỏ. Không nhà cửa, không tài sản đáng giá, hai mẹ con phải về sống nhờ nhà bố mẹ đẻ.
Ngôi nhà nhỏ nơi vùng quê nghèo Đông Kinh giờ đây là nơi nương náu của ba thế hệ. Trong khi chị Nguyệt ngày càng kiệt quệ vì bệnh tật thì cha mẹ chị đều đã tuổi cao, sức yếu. Ông Vương Khả Dũng- cha chị Nguyệt, từng là một thương binh từng vào sinh ra tử trong kháng chiến chống Mỹ.
Người lính năm xưa từng kiên cường bước qua mưa bom bão đạn, ngực đầy những tấm huân, huy chương bảo vệ Tổ quốc, thế mà ở tuổi xế chiều, ông lại gục đầu bất lực trước tờ thông báo viện phí của con.
Mỗi lần thấy con gái lên cơn ngạt thở, lồng ngực rút lên từng đợt, người cha già chỉ biết quay mặt đi, lén lấy vạt áo xỉn màu lau vội những giọt nước mắt đục ngầu.
“Đời tôi đi đánh giặc không sợ chết, nhưng giờ nhìn con chết dần chết mòn trước mắt mà không có tiền cứu, tôi thấy mình hèn kém quá…”, câu nói của ông như một vết dao cứa vào lòng những ai chứng kiến.
Trong lá đơn cầu cứu gửi các nhà hảo tâm, chị Nguyệt nghẹn ngào viết: "Nhìn đứa con thơ dại mới lên 10 và bố mẹ già ốm yếu, em khao khát được sống hơn bao giờ hết. Nếu không được ghép phổi, em sẽ phải ra đi khi chưa làm tròn bổn phận của một người mẹ, người con."
Ước mơ của chị không phải là giàu sang hay một cuộc sống đủ đầy. Ước mơ ấy chỉ đơn giản là được ở lại bên con trai thêm vài năm nữa, được nhìn con lớn lên, được chăm sóc cha mẹ già và tiếp tục cuộc sống bình dị mà chị đang từng ngày níu giữ. Nhưng để biến điều tưởng như giản đơn ấy thành hiện thực, chị Nguyệt đang rất cần sự chung tay giúp đỡ của cộng đồng.
Mỗi sự sẻ chia, dù nhỏ bé, lúc này đều có thể trở thành nguồn động viên quý giá, tiếp thêm hy vọng cho người mẹ trẻ đang đứng giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết. Để rồi một ngày nào đó, lời cầu cứu nghẹn lòng của cậu bé Đậu Vương Anh Khôi: "Chú ơi, xin cứu lấy mẹ con!" sẽ được thay bằng nụ cười hạnh phúc khi mẹ em được trở về từ cuộc chiến sinh tử.
Mọi sự giúp đỡ chị Vương Thị Nguyệt xin gửi về:
Văn phòng đại diện thường trú Báo Giáo dục và Thời đại khu vực Bắc Trung Bộ.
Địa chỉ: Số 2, ngõ 5, đường Nguyễn Biểu, phường Thành Sen, tỉnh Hà Tĩnh. Hotline: 0913.473.217
Số tài khoản: 686605377999 - Ngân hàng Vietinbank Chi nhánh Hà Tĩnh. Nội dung chuyển khoản: MT73