Gia đình yên bình bỗng hóa bi kịch. Người cha đang bị bắt tạm giam, chỉ còn đứa con trai út côi cút trong căn nhà trống vắng…
Sự việc xảy ra vào khoảng 12h đêm ngày 14.10, Phạm Văn Vinh (1976) trú tại xóm Đồng Lau, xã Nam Kim, Nam Đàn trong lúc nổi cơn điên loạn đã đánh con trai là Phạm Văn Ngọc Anh (SN 1998) bị thương.
Em Ngọc Anh sau đó đã được đưa đến bệnh viện cấp cứu, nhưng vết thương quá nặng, đã tử vong.
Chiều 19/10, Đại tá Cao Tiến Mai - Trưởng 88MM88 kèo WC hôm nay huyện Nam Đàn (Nghệ An) - cho biết: 88MM88 kèo WC hôm nay huyện đã hoàn tất thủ tục bàn giao đối tượng Phạm Văn Vinh cho 88MM88 kèo WC hôm nay tỉnh Nghệ An tiếp tục điều tra về hành vi giết người.
Cha nổi cơn hung bạo, giết chết con trai
Chúng tôi tìm về nhà đối tượng Phạm Văn Vinh (SN 1976) là kẻ gây ra tội ác “giết con” đồng thời cũng là kẻ hứng chịu bi kịch gia đình đau đớn không ngờ.
Ngôi nhà nhỏ nằm ở tận cùng con đường dốc sỏi đá quanh co, tít phía trên đồi. Phía bên trong, sau làn khói hương ảo mờ là di ảnh cậu bé Phạm Văn Ngọc Anh mới 17 tuổi hiền lành, khôi ngô. Cái chết thương tâm của em, và bi kịch bất ngờ của gia đình khiến ai nấy đều xót xa, đau đớn.
Anh Phạm Văn Linh (SN 1974), anh trai anh Vinh thắp nén nhang cho đứa cháu đoản mệnh, rồi nghẹn ngào nói: “Đau quá, cả gia đình tôi không ai ngờ được sự việc lại ra nông nỗi này”.
Theo anh Linh, Phạm Văn Vinh vốn có tiền sử mắc chứng tâm thần, rồi loạn tâm lý.
Cuối năm 2006, vợ con trong nhà bắt đầu thấy anh Vinh có những biểu hiện bất thường như thỉnh thoảng cáu giận vô cớ, nóng tính, đập phá đồ đạc. Thấy vậy, gia đình đưa anh Vinh đi khám và được các bác sĩ cho biết ông mắc chứng rối loạn tâm lý.
Sau 2 đợt điều trị tại bệnh viện tâm thần Nghệ An, bệnh tình anh Vinh có dấu hiệu thuyên giảm, thì lại đến lượt vợ là chị Phan Thị Hoa (SN 1978) phát bệnh, lúc tỉnh lúc ngây dại. Phạm Văn Vinh lại thành người nuôi vợ. Cách đây hơn 1 năm, vợ anh qua đời, để lại cho anh cảnh bệnh tật, gà trống nuôi con.
Anh Vinh theo bạn đi làm thợ đi xây ở trong Hương Sơn (Hà Tĩnh), nhưng gần đây, thấy anh có dấu hiệu “trở chứng” nên những người làm cùng đã đưa về nhà. Tối hôm 14/10, mọi người trong gia đình tập trung đến nhà, vừa để canh chừng, vừa để bàn kế hoạch ngày hôm sau đưa anh Vinh đi bệnh viện điều trị.
Anh Linh kể: “Chú ấy nhất định không chịu uống thuốc, anh em phải khuyên giải mãi, bảo chú ấy nếu lo cho con, thương con thì uống thuốc cho đỡ, chú Vinh mới uống 4 viên thuốc.
Đến khoảng 11h thì chú ấy đuổi hết mọi người về. Không biết làm cách nào, anh em đành về nhà, nhưng vẫn chú ý trông chừng phía bên nhà xem có động tĩnh gì không”.
“Vừa về đến nhà, tôi lại thấy chú Vinh gọi điện, hỏi: “Thằng Ngọc Anh mô”? Tôi vội chạy sang nhà, nhưng đến nơi thì thấy thằng Ngọc Anh đang ngủ cạnh thằng Hoàng em trai nó. Tôi bảo: “Con ở nhà đây răng còn gọi điện hỏi? Chú vô mà nằm với con”.
Sau đó, thấy chú Vinh lên giường năm ngủ với 2 đứa, tôi lại về nhà. Ruột gan vẫn cứ bồn chồn. Chỉ một lúc sau, thấy thằng Hoàng chạy lại hét ầm lên: Bác ơi, bà ơi, anh Ngọc bị bố đánh máu chảy ra hết cả giường rồi…” anh Linh bàng hoàng nhớ lại.
Khi mọi người chạy đến nơi, thì thấy em Ngọc Anh đã bất tỉnh, máu ra rất nhiều, bèn ngay lập tức gọi xe đưa đến bệnh viện huyện Đức Thọ (Hà Tĩnh) để cấp cứu.
Cháu Hoàng được đưa sang nhà ông bà nội lánh nạn. Còn lại trong nhà, để mặc kệ anh Vinh quậy phá, anh em thay phiên nhau đứng trông chừng ngoài ngõ.
Em Phạm Văn Ngọc Anh được người nhà đưa đến bệnh viện cấp cứu, nhưng đến hơn 5h sáng hôm sau thì tử vong do vết thương quá nặng, mất nhiều máu.
Tin từ bệnh viện về khiến mọi người bàng hoàng, thương xót, khóc òa lên. “Thằng Vinh nghe loáng thoáng thấy “đánh người”, “chết”, càng nổi cơn điên loạn, cầm dao, cầm liềm khua khoắng loạn xạ, không ai giữ được.
Chúng tôi lúc đó cũng không nghĩ được gì nữa, chỉ nghĩ làm cách nào lừa được bố cháu mang đi bệnh viện cho khuất, để đón cháu nó về, kẻo bố nó mà thấy con như vậy, thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra”, bà nội Ngọc Anh nghẹn ngào nói.
Lúc đó, dân làng tập trung lại, và gọi báo cho 88MM88 kèo WC hôm nay xã Nam Kim để can thiệp. 88MM88 kèo WC hôm nay xã có mặt tại hiện trường, nhận thấy đây là vụ việc giết người nghiêm trọng, đã ngay lập tức báo với 88MM88 kèo WC hôm nay huyện Nam Đàn và dẫn giải Phạm Văn Vinh giao nộp cho cơ quan điều tra.
Còn 1 đứa, không biết nó phải sống ra sao…?
![]() |
| Cháu Phạm Văn Hoàng (SN 2001) - chưa hết tang mẹ thì anh trai bị bố đánh chết. |
Cháu Phạm Văn Hoàng (SN 2001) thẫn thờ, ngơ ngác suốt buổi nói chuyện. Sự việc vừa rồi là cú sốc quá lớn mà đến tận lúc này đây, cháu vẫn chưa thể nào hình dung hết nổi.
“Cháu chỉ nhớ lúc đó cháu đang ngủ, sau đó cháu thấy bố cầm thanh gỗ vào đập liên tiếp vào đầu anh, cháu sợ quá hỏi “răng bố lại làm rứa” rồi chạy sang nhà ông bà kêu cứu”, cháu kể lại.
Theo những người trong gia đình cho biết, Phạm Văn Vinh vốn là người thương vợ, thương con. Bao nhiêu năm đi làm lụng vất vả cũng chỉ gom góp tiền về nuôi gia đình.
Trước kia 2 vợ chồng sống trong căn nhà lụp xụp. Thương vợ con, anh Vinh cũng cố gắng chắt chiu, dành dụm, rồi tự thiết kế, tự mua nguyên vật liệu về cùng với một số bạn thợ xây được căn nhà cấp 4 chắc chắn để ở. Mong vợ phấn khởi, đỡ tủi thân, và biết đâu lại đỡ bệnh tật. Ai ngờ, nhà mới xây xong được mấy năm thì vợ mất.
“Bây giờ, việc lại ra nông nỗi ni, đau xót quá. Tôi là người đưa cháu Ngọc Anh xuống bệnh viện. Cứ nghĩ nó chỉ bị thương chảy máu, không nguy hiểm chi. Tờ mờ sáng tôi đi mua khăn, chậu rửa mặt vào để lau rửa cho cháu. Rứa mà sau đó có một lát là cháu tắt thở. Rứa là o tắm rửa cho cháu để cháu đi luôn…”. Chị Phạm Thị Văn (SN 1970) cô của Ngọc Anh nghẹn ngào.
Nhắc đến đứa cháu xấu số, chị Văn lại không kìm được nước mắt. Từ nhỏ tới lớn, Ngọc Anh là đứa trẻ sớm biết lo lắng mọi việc trong gia đình. Bố làm ăn xa, mẹ đau yếu, rồi sau này mẹ mất, em trở thành “người lớn” trong nhà. Một buổi đi học, một buổi lên đồi làm cỏ chanh, rồi thả bò. Đến bữa về nấu cơm cho em trai ăn.
Nhiều lần, thấy hoàn cảnh gia đình khó khăn quá, Ngọc Anh định nghỉ học ở nhà đi làm thuê với bố. Nhưng được mọi người khuyên can, em cố gắng học để kiếm lấy cái nghề. Thế mà, tương lai đang mở ra trước mắt bỗng vụt tắt.
Không biết đến bao giờ, nỗi đau này mới nguôi ngoai. Phạm Văn Vinh đang chờ sự phán xét của pháp luật, nhưng bản án lương tâm, sự dằn vặt của anh khi cơn điên loạn qua đi mới thực sự là hình phạt đau đớn nhất.
“Bây giờ còn mỗi thằng Hoàng, không biết rồi nó sẽ ra sao…” những người trong gia đình anh Vinh xót xa nhìn sang đứa cháu nhỏ…
Trời tối muộn, chúng tôi bước chân ra về, căn nhà nhỏ với chút ánh điện le lói khuất sau bạt ngàn đồi chanh. Làng quê yên ắng, tĩnh mịch, thưa bóng người.
Và ánh mắt ngơ ngác, dại khờ của cậu bé học lớp 8, đã sớm mất mẹ, giờ lại mất thêm anh trai, bên người cha bệnh tật đang phải đối mặt với bản án nghiệt ngã... cứ ám ảnh suốt cả chặng đường.
