Đăng Ký MM88.COM Ngay +88K anh Tân không tốt nên ngay từ đầu chị Loan đã xác định mình là trụ cột gia đình, lúc nào chị cũng luôn tay luôn chân. Thậm chí dù không được học hành tử tế nhưng chị cũng học người ta cách kê khai các giấy tờ liên quan đến thuế để có thể làm khi có người thuê.
Ngay cả việc sửa xe, anh Tân cũng chỉ giúp chị được một phần, phần lớn các việc từ bơm xe, vá xe đến thay dầu, sửa máy, chị đều tự học, tự mày mò và một tay làm được tất cả.
Đến khi có được đồng ra đồng vào, chị mang bầu và sinh bé Phạm Văn Tiến. Tuy nhiên, nuôi một đứa con vất vả hơn anh chị tưởng tượng, nhất là khi căn bệnh đau dạ dày của anh Tân ngày càng nặng, tốn nhiều tiền thuốc thang.
Nhưng vì chồng, vì con, chị vẫn chạy ngược chạy xuôi, ai bày cho công việc gì giúp kiếm thêm tiền chị đều chạy đi làm không quản ngại khó khăn, khi nào khỏe anh Tân mới giúp chị được chút ít.
Bi kịch bất ngờ xảy ra vào ngày 21/9/2013. Chị Loan vẫn nhớ như in cảm giác đau đớn mà không bao giờ chị tưởng tượng được mình sẽ phải trải qua.
Chị chia sẻ: “Chiều hôm đó, tôi đang ngồi vá xe cho khách thì có hai thanh niên chạy xe máy ngang qua, tạt một ca axit vào người tôi rồi phóng xe chạy đi. Tôi đau đớn quá chỉ biết gào thét lên, nghĩ rằng mình có thể chết ngay lúc đó. Không có lửa nhưng da thịt tôi cháy khét lẹt. Chồng tôi và những người xung quanh vội đưa tôi vào bệnh viện Chợ Rẫy cấp cứu”.
Đến giờ, nhớ lại chuyên hôm đó, Anh Tân vẫn chưa hết bàng hoàng: “Tai nạn đến với vợ tôi quá bất ngờ. Khi nói chuyện với các bác sĩ, tôi biết mình cần chuẩn bị sẵn tâm lý cho tình huống xấu nhất. Càng lo lắng hơn khi họ bảo tôi về chuẩn bị tiền.
Vợ tôi lại là dân lao động, không có bảo hiểm xã hội, số tiền quá lớn đối với vợ chồng tôi, có lẽ làm cả năm cũng không kiếm được đủ. Cũng may là khi báo tin cho mọi người, biết gia đình tôi khó khăn nên họ hàng, người thân, bạn bè, mỗi người góp một ít giúp đỡ, còn lại tôi cũng đi vay chỗ này chỗ nọ”.
Có lẽ do từ nhỏ quen dầm mưa dãi nắng và nhờ tính cam chịu của người phụ nữ trụ cột gia đình, bệnh tình của chị tiến triển rất tốt trong thời gian ngắn.
Chỉ trong 2 tháng, chị đã xin được ra viện về nhà tự điều trị để tiết kiệm chi phí. Anh chị vừa mừng vừa lo vì cuối cùng chị cũng qua khỏi cơn nguy kịch nhưng cả hai cùng cảm thấy bế tắc và hoang mang khi nghĩ đến quãng đường trước mắt.
Anh Tân đã mệt nhoài để lo được đủ tiền trả viện phí cho vợ, giờ nhìn người vợ yếu ớt, sẹo chằng chịt khắp người, anh thương lắm nhưng không biết phải lam sao.
Khi được hỏi về các mối quan hệ xã hội, chị Loan khẳng định: “Từ trước đến nay tôi chỉ tập trung làm ăn lo kiếm tiền nuôi gia đình, không gây thù chuốc oán với ai, trừ một cặp vợ chồng cùng trông xe bên cạnh bãi trông xe của tôi.
Trước 3 ngày sự việc xảy ra, tôi có lời qua tiếng lại với cặp vợ chồng đó. Tôi còn bị người vợ kia dọa sẽ có ngày tạt axit vào mặt”. Chị có trình bày chi tiết này với 88MM88 kèo WC hôm nay nhưng không có bằng chứng nào cho thấy lời chị nói là đúng và cũng không có manh mối nào về hai kẻ tạt axit vào người chị nên 88MM88 kèo WC hôm nay chưa thể giải quyết.
Chị kể: “Từ ngày tôi bỗng dưng bị tạt axit, chúng tôi cũng không đủ sức trông giữ xe ở chi cục thuế nữa, cũng không thể làm gì hơn. Chồng tôi bị liệt một tay nên làm công việc này cũng khó khăn, tôi phụ được chút nào hay chút ấy thôi vì giờ toàn thân tôi vẫn còn đau đớn lắm, đau tận vào trong xương”.
Một ngày anh chị kiếm được nhiều thì 100 ngàn đồng, có những hôm mưa gió cả nhà ngồi co ro một góc đường đến nửa đêm mới được có 30-40 ngàn đồng. Số tiền kiếm được chỉ đủ trả tiền thuê nhà và những bữa ăn đạm bạc, trong khi đó tiền vay nợ còn chồng chất.
Điều chị trăn trở nhất bây giờ là: “Giờ vợ chồng tôi không còn đủ khả năng lo cho con đi học. Năm nay con tôi 12 tuổi, chuẩn bị vào cấp 2. Hôm trước tôi dẫn con đến một trường bổ túc xin học cho con, nhưng khi biết số tiền học phí, hai mẹ con lại lủi thủi dắt nhau về.
Tiền ăn không có thì lấy đâu tiền học cho con. Con tôi là một đứa bé ngoan, thấy bạn bè được đi chơi, được sắm sửa này nọ cũng không bao giờ đòi hỏi. Từ ngày tôi bị thế này, ngày nào nó cũng phụ giúp vợ chồng tôi, lúc nào rảnh tay là xoa bóp cho mẹ đỡ đau.
Nhưng không lo được cho con đi học có lẽ là tội lỗi lớn nhất của bà mẹ này” - chị nghẹn ngào cố ngăn những giọt nước mắt rơi xuống trước mặt bé Tiến.