Tản mạn: Mùa phượng vĩ đã xa

GD&TĐ - Dĩ vãng ngày hoa niên tựa giấc mộng, thời gian trôi qua êm đềm như những cánh phượng nhẹ rơi bên lối đi xưa.

Mùa phượng vĩ đã xa, Lê Thị Hằng, hoa phượng vĩ, tuổi học trò, hoài niệm, ký ức tuổi hoa niên, tình bạn, mùa hè, tản mạn, thanh xuân.
Mùa phượng vĩ đã xa, Lê Thị Hằng, hoa phượng vĩ, tuổi học trò, hoài niệm, ký ức tuổi hoa niên, tình bạn, mùa hè, tản mạn, thanh xuân.

Ngày hạ trở mình rất khẽ bằng những vạt nắng đổ tràn mái ngói, bằng làn gió mang theo hương hoa phượng thoảng nhẹ. Và trong khoảnh khắc ấy, lòng tôi lại nao nao nhớ về thời niên thiếu với những kỷ niệm đẹp đẽ bên hàng phượng vĩ.

Trước cổng trường tôi, hàng phượng vĩ vẫn luôn đứng đó như một người bạn lặng lẽ chứng kiến mọi niềm vui, nỗi buồn của biết bao lứa học trò. Nhìn từ xa, hoa phượng như dải lụa đỏ khổng lồ, mềm mại uốn mình theo từng cơn gió. Tôi yêu biết bao cảm giác nhẹ nhõm, thư thái khi cùng bạn bè dạo chơi nơi sân trường xanh mướt, thỉnh thoảng vài cánh hoa phượng mỏng manh rơi hững hờ trên vai áo.

Dưới bóng phượng, thời gian chừng như chậm lại, từng giây phút đều trở nên trân quý. Tôi âm thầm khắc vào tim mình những ánh mắt bạn bè trìu mến trao nhau, những tiếng nô đùa, cười nói vang vọng đã trượt dài vào thời gian vô định... Hơi thở mùa Hạ khiến những ngày tháng còn ngồi trên ghế MM88b nhà cái trở nên đáng yêu lạ thường.

Mỗi cánh phượng trở thành một mảnh ghép của quãng thời gian ngọt ngào đầy ước mơ và hy vọng về tương lai tươi sáng. Màu đỏ của hoa phượng kể thay những câu chuyện tuổi học trò mà tôi từng trải qua. Cũng tại nơi đây - dưới bóng phượng vĩ - bao nhiêu cuộc trò chuyện, bao nhiêu lời tâm tình cùng những hẹn ước đầu đời được trao đi.

Tôi nhớ, những buổi trưa hè yên ả, tôi thường ngồi lặng lẽ dưới bóng phượng vĩ để mặc cho những cánh hoa phượng đỏ thắm bay lượn cùng với gió. Mắt tôi dán chặt vào từng con chữ trong cuốn truyện mới mượn ở thư viện. Bỗng nhiên, một cánh hoa đột ngột rơi xuống, lướt qua trang sách rồi rơi trọn vào lòng bàn tay tôi.

Khi ngẩng đầu lên, tôi ngỡ ngàng bắt gặp tán phượng tỏa ra như chiếc ô khổng lồ xanh rì che chở khiến tâm hồn tôi cũng tự nhiên dịu mát. Tôi mơ hồ nghe tiếng sáo du dương ở hành lang lớp học xa xa vọng lại và những cánh hoa phượng rơi lả tả theo cơn gió vừa ùa qua. Tôi giữ hoa phượng trong tay, lòng lâng lâng hạnh phúc.

Lần khác, cũng dưới bóng phượng vĩ vào một buổi chiều cuối cấp III, ánh nắng dịu nhẹ và không khí tràn ngập hương hoa phượng mới nở. Cả nhóm tôi đang hồ hởi, cười đùa và kể cho nhau nghe những câu chuyện vui buồn của năm học vừa qua.

Bỗng nhiên một cậu bạn tinh nghịch lớp bên len lén xếp những cánh hoa phượng thành hình trái tim lên tập vở của tôi. Lúc ấy, mọi người không ai nói gì mà chỉ nhìn nhau cười tủm tỉm. Tôi thì vội vã gấp nhanh tập vở để né tránh những ánh mắt có ý dò xét của tụi bạn thân mà đâu biết rằng những cánh phượng ấy là một thông điệp tuổi học trò khiến trái tim tôi lỡ nhịp.

Cầm tập vở trên tay, tôi chợt nhận ra mùa Hè đã đến và những ngày tháng bên bạn bè sẽ không thể kéo dài mãi. Cánh hoa ấy được tôi ép kỹ trong cuốn sổ lưu bút, trở thành một vật kỷ niệm nhỏ bé nhưng trân quý vô cùng.

Cuộc sống bộn bề đã đưa chúng tôi rời xa nhau nhưng tình bạn dưới bóng phượng vẫn sẽ mãi là hoài niệm tuổi hoa niên đầy ngọt ngào. Những ký ức dưới tán phượng vĩ chính là tài sản vô giá mà thời gian không thể xóa nhòa dù tuổi trẻ đã trôi dần theo năm tháng.

Mỗi khi bắt gặp những chùm phượng vĩ đỏ rực, tôi đều nhớ về những khoảnh khắc quý giá đến từ những điều giản dị. Đó là những buổi chiều hè ngập tràn nắng, vang vọng tiếng cười của bạn bè dưới bóng cây phượng, là những rung động tuổi mới lớn hay phút giây xao xuyến khi chuẩn bị chia xa tuổi học trò.

Có thể trong suốt quãng đời còn lại, tôi sẽ không bao giờ có thể tìm lại cảm giác hạnh phúc giản dị ấy nữa nhưng chính nó đã dạy tôi cách trân trọng từng phút giây, biết yêu thương và sống trọn vẹn với những gì mình có.

Giờ đây, khi đã trưởng thành và quay lại làm việc trong trường học, tôi lại được thỏa sức ngắm nhìn mùa phượng nở. Mỗi sáng, bước qua sân trường ngập nắng, nghe tiếng MM886 slot game, bắn cá, lô đề, đá gà ríu rít gọi nhau dưới những tán phượng đỏ rực, lòng tôi bỗng thổn thức bởi cảm giác thân quen khó tả.

Tôi đứng lặng nhìn những tà áo trắng vô tư nô đùa giữa sân trường lộng gió mà như thấy lại hình bóng mình của nhiều năm trước. Những tiếng cười giòn tan nơi hành lang lớp học, những cuốn lưu bút chuyền tay nhau hay ánh mắt ngập ngừng của tuổi mới lớn vẫn nguyên vẹn như chưa từng bị thời gian phủ bụi.

Chỉ khác rằng, ngày ấy tôi là cô học trò nhỏ nép mình dưới bóng phượng để mơ về tương lai, còn hôm nay tôi lại âm thầm dõi theo và nâng niu những tháng năm đẹp nhất của biết bao thế hệ học trò khác.

Mỗi mùa phượng đi qua, trong tôi là nỗi nhớ tuổi trẻ, là niềm yêu thương sâu lắng dành cho mái trường, nơi lưu giữ thanh xuân của tôi và tiếp tục viết nên thanh xuân của tuổi mộng mơ.

Hoa phượng là biểu tượng của mùa Hè, của lứa tuổi học trò, là lời nhắc nhớ về khoảnh khắc tươi đẹp của thời gian, về một tuổi trẻ không thể quay lại. Và dù cuộc sống có đưa tôi trôi dạt về đâu thì những cánh phượng sẽ mãi mãi ở lại trong ký ức như một món quà tinh thần vô giá mà tôi mang theo suốt cuộc đời.

Tin tiêu điểm

Đừng bỏ lỡ