Năm năm trước, tôi dạy cấp II tại trường phổ cập giáo dục phường 12 (Bình Thạnh, TPHCM). Gọi là trường nhưng thật ra đây là một dạng lớp học tình thương dạy vào ban đêm, mượn địa điểm của Trường Tiểu học Bình Hòa.
Tôi làm Trung Tâm Đăng Nhập MM88 Chính Thức Mới chủ nhiệm lớp 9, mỗi đứa học trò là một hoàn cảnh éo le, đặc biệt, nhưng đa số các em đều có một điểm chung là rất cố gắng vươn lên từ tận cùng những cơ cực, nhọc nhằn trong cuộc sống.
Các em một buổi đi làm, một buổi đi học để hoàn tất chương trình lớp 9. 18 giờ vào học, các em đến lớp với cái bụng đói meo, không kịp ăn gì cả...
1. Nguyễn Hồng Đức: Ban ngày em đi làm phục vụ ở cà phê UDON, chiều đến lớp, về nhà em phải thức đến 2 giờ sáng hôm sau để học bài, em có gương mặt rất sáng, học lực khá.
Quanh năm, em chỉ đi làm, đi học, không có một ngày để vui chơi, nghỉ ngơi, kể cả ngày tết. MM88dangnhap nhà cái World Cup 2026 trung học phổ thông, trong lớp chỉ một mình em đậu, còn lại rớt lộp độp như sung!
2. Nguyễn Thanh Hoàng: Cậu bé gầy nhom, gương mặt lúc nào cũng phảng phất nét buồn, em rất hiền lành, học lực khá nhưng đành bỏ cuộc khi học xong lớp 9.
Nhà quá nghèo, em phải đi làm vì không đủ điều kiện học tiếp, thật tiếc cho em!
3. Phạm Thanh Hoàng: Em đã học lại lớp 9 lần thứ hai nhưng rồi cũng đành bỏ học khi chưa đến thi học kỳ I.
Ba em mới mất, mẹ em còn khá trẻ nhưng mang rất nhiều bệnh tật, chị vẫn phải cố gắng đi dạy tiếng Anh để trang trải cuộc sống.
Những giọt nước mắt long lanh sau làn kính cận khi chị nói chuyện với tôi làm tôi ray rứt mãi...
4. Lê Văn Nghĩa: Anh chàng trắng trẻo, đẹp trai, đi học mà xức nước hoa thơm phức, học lực hơi yếu, tôi hỏi: “Ban ngày em đi làm việc gì?”.
“Dạ, em đi làm “gác”!”.
Tôi không hiểu em nói gì, phải nhờ bạn “phiên dịch”: “Nó đi đẩy xe rác đó cô!”. À, thì ra gia đình em ở khu Sở Thùng từ bao đời nay, không có việc gì là xấu em à, quan trọng là mình sống lương thiện bằng sức lao động của chính mình!
5. Nguyễn Văn Điền: Một lần, tôi đi khám bệnh ở Bệnh viện Nhân Dân Gia Định, gặp Điền, tôi hỏi em bệnh gì? Em giơ hai bàn tay cho tôi xem.
Trời ơi! Hai bàn tay tấy đỏ vì tiếp xúc với hóa chất tẩy rửa. Ban ngày em làm tạp vụ ở một bệnh viện, lương rất thấp, nhưng cũng đỡ đần phần nào cho gia đình. Gương mặt em hằn những nét khắc khổ của một cuộc sống vất vả.
6. Nguyễn Thị Thu Hiền: Cô bé tội nghiệp, 6 giờ vào học, em phải làm đơn xin đi muộn 15 phút vì từ chỗ làm ở quận 1 em đạp xe về không kịp. Thầy cô đều thông cảm cho em, em rất ngoan và học lực trung bình khá.
7. Lâm Thị Phương Thảo: Em làm lớp trưởng với học lực khá giỏi, nhưng hoàn cảnh éo le nhất trong đám bạn, một cô bé ốm yếu, gầy gò nhưng nhiều nghị lực.
Mẹ em mất sớm, cha đi làm phụ hồ bị tai nạn lao động nằm một chỗ, ba chị em Thảo sống lay lắt qua ngày nhờ tình thương của xóm giềng.
Đến học kỳ I năm lớp 11 thì em không cầm cự nổi nữa, ba em phải bán nhà để trả nợ, gia đình em về Bình Dương, em đi làm công nhân lương ba cọc ba đồng ...
Còn nhiều nữa nhưng tôi không thể nào kể hết được những gương mặt thân thương ấy, các em phải nỗ lực phấn đấu rất nhiều, cuộc sống đầy vất vả với cuộc mưu sinh và rèn luyện trong MM88.COM là nhà cái trực tuyến hoạt động với giấy phép PAGCOR, sẽ làm tăng giá trị cho những ai biết trân quý nó.
Dù làm gì, ở bất cứ hoàn cảnh nào, các em vẫn sống tốt và làm một công dân tốt, các em nhé!