Ngày 27/9/2005 sau nhiều ngày càn quét trên biển, bão Damrey vượt qua đảo Hải Nam (Trung Quốc) rồi tiến thẳng vào khu vực đất liền của nước ta. Với sức gió được dự báo từ cấp 10, 11 (tương đương sức gió từ 103 đến 133 km/giờ) có nơi giật trên cấp 12. Damrey là một trong những cơn bão mạnh nhất năm ấy. Cùng với các tỉnh Thái Bình, Ninh Bình, Thanh Hóa, Hải Phòng… Nam Định cũng nín thở chờ bão. Và đúng như những gì đã được báo trước, đây là một trong những địa phương phải gánh chịu tổn thất nặng nề.
![]() |
| Người dân Thịnh Long giăng lưới mỗi buổi sáng |
Từng là người dân sinh sống tại xóm 23 của 15 năm trước, ông Thái hồi tưởng: “Trước bão, báo đài đưa tin dồn dập lắm, người đi biển vừa mới ra khơi cũng lục tục kéo nhau trở về. Không khí khẩn trương quá nên chúng tôi đều lo lắng, bảo nhau chủ động chằng chống nhà cửa. Trước bão 1 hôm, cả xóm nhận được lệnh di dời, tất cả đều phải lùi sâu vào trong đất liền. Nhà cửa, hoa màu, đồ đạc và tất cả những gì không mang theo được đành phải bỏ lại.”
![]() |
| Từng nếp nhà bỏ hoang đã 15 năm |
Theo lời kể của bà Hoa thì: “Khoảng 11h30’ chúng tôi được thông báo bão về. Ở tại nơi trú ẩn (Bây giờ là khu nhà văn hóa của thị trấn) chỉ nghe thấy tiếng gió rít ầm ầm, mưa đổ xối xả.Vốn là dân biển nên chúng tôi chỉ nghĩ, gió giật đủ 4 phương, 8 hướng rồi bão sẽ đi”.
Có lẽ điều mà những người dân như ông Thái và bà Hoa khi ấy không một chút mảy may nghĩ tới, là đoạn đê vòng cung trước xóm có nguy cơ sắp vỡ. Lực lượng dân quân cùng với con đê đang phải oằn mình trước gió trời và sóng biển. Nếu để biển nuốt mất đê thì sẽ mất tất cả, nhà cửa, ruộng vườn sẽ theo sóng cuốn ra biển!
![]() |
| Trong cơn bão xảy ra 15 năm trước những ngôi nhà này đã ngập sâu trong nước biển |
Cho tới đầu giờ chiều ngày 27/9, tất thảy mọi người ai nấy đều nháo nhác khi nghe tiếng nước đổ ầm ầm, sì soạp như tiếng hút nước của một chiếc máy bơm khổng lồ. Chẳng cần tới một thông báo nào cả, chỉ bằng kinh nghiệm của những người sống bám biển thôi cũng đủ biết: Đê vỡ!
Ông Thái kể lại: “Lúc chắc chắn là sóng biển đã đánh bật cả một đoạn đê dài, đàn ông chúng tôi chỉ biết im lặng, đàn bà xót của thì nen nét tiếng thở dài. Chính xác là khi ấy chúng tôi bất lực vì biết làm sao được. Chả riêng gì chúng tôi, nếu đê vỡ thì cả vùng này đều mênh mông sóng nước, thôi thì nhà cửa ngâm muối”.
![]() |
| Một góc xóm 23 nhìn từ trên đê |
Sáng hôm sau đưa nhau trở về, rất nhiều hộ dân sinh sống tại xóm 23 không khỏi bàng hoàng khi nhà cửa trước đây chỉ còn trơ lại nền móng. Khắp nơi đâu đâu cũng thấy cảnh đổ nát. Không một ngôi nhà nào có thể giữ được hình hài như lúc ban đầu. Từ mấy trăm nóc nhà, sau bão nơi đây chỉ còn chưa đầy ba chục căn có thể đứng vững.
![]() |
| Ô cửa sổ được trang trí bằng gạch gốm là sản phẩm cao cấp thời bấy giờ |
Tại điểm đê bị vỡ, nước biển xoáy sâu tạo thành một hố lớn, bây giờ đã trở thành phần rìa bãi tắm ăn sâu vào đất liền. Mặt đường nhựa cũng bị bão bóc lên hoàn toàn. Rặng phi lao chắn cát sát biển không chịu nổi sóng quật, có cây còn dạt vào cả trong xóm. Dường như tất cả mọi thứ bị cuốn sạch theo dòng nước lớn.
![]() |
| Tấm ảnh chụp chiếc đồng hồ được người dân thu lượm vào sáng 28/9/2005 (Ảnh Dân trí) |
Đến nay, 15 năm sau ngày bão Damrey đổ bộ, tấm ảnh chụp lại chiếc đồng hồ chết lúc 1h kém 5 phút ngày 27/9/2005, là thời điểm nước biển trùm lên nhiều ngôi nhà vẫn để lại sự ám ảnh khôn nguôi trong lòng mỗi người, khi nhắc nhớ về sự kiện kinh hoàng đó!
![]() |
| Bể nước mưa từ lâu không còn được sử dụng |
Thấy người dân mò mẫm tìm đường về nhà khi nước triều còn chưa kịp rút, các cơ quan báo đài cũng nhận định, sẽ phải mất nhiều năm cuộc sống của bà con Thịnh Long mới có thể trở lại thời điểm trước ngày 25/9/2005.
![]() |
| Tay nắm trên ổ khóa in hằn dấu tích năm tháng |
Trong hoàn cảnh sẽ phải làm lại từ đầu, già trẻ gái trai của xóm 23 đã tình nguyện cùng nhau di dời, xây dựng cuộc sống mới tại xóm 18, cách quê cũ chừng 10 cây số. Thế nên rất khó để có thể tìm lại những người dân của xóm 23 năm nào.
Hôm nay, nếu có dịp ghé thăm bãi biển Thịnh Long nhiều du khách không khỏi ngạc nhiên khi thấy dưới chân đê còn vẹn nguyên dấu tích của một ngôi làng chài, từ lâu đã vắng người qua lại. Cứ vài chục mét, lại thấp thoáng những nếp nhà đổ nát, mái ngói xập xệ, tường rêu loang lổ và không có dấu hiệu của cuộc sống con người. Đó là chứng tích chân thực nhất về sức mạnh của thiên nhiên và sự nhỏ bé của con người khi đứng trước biển cả.
![]() |
| Cảng cá củaThị trấn Thịnh Long trên dòng sông Ninh Cơ |
Trên những nền nhà đổ nát khi xưa từng mảnh ruộng củ cải, su hào… đã vươn mình xanh tốt. Con đê trước đây cũng được xây dựng lại vững chãi, an toàn. Và dòng sông Ninh Cơ vẫn như một “mỏ neo của đất liền” bám chặt vào biển cả để đưa đường cho những tàu đánh cá mang biển số Nam Định hướng mũi ra khơi.
Và không một chút đổi thay là cốt cách của ngư dân Nam Định, dù khó khăn thế nào thì họ vẫn vươn khơi bám biển, ý chí ấy hừng hực như một ngọn lửa chưa tắt bao giờ.








