Món quà 20/11 đặc biệt cho cô

GD&TĐ - Tôi đi học muộn, lại thêm lưu ban năm lớp 1, thành ra lớn chồng ngồng so với chúng bạn trong lớp. Tụi bạn hay chọc quê: “Bánh cam bánh còng, cái đầu chồng ngồng còn học lớp 5”. Mà quả thật tôi có đi bán bánh cam bánh còng cùng với mẹ.

Món quà 20/11 đặc biệt cho cô

Tuổi nhỏ hay mặc cảm (thực ra thì người lớn cũng mặc cảm), nên tôi thu mình lại, trong lớp. Ít có bạn, giờ ra chơi thường thui thủi một mình trong lớp trong lúc tụi bạn tung tăng ngoài sân, trong căn tin. Đấy là sự thật khó quên.

Nói vậy là lòng vòng, chung quy để dẫn vào cái nghèo. Vì ít tiền nên những dịp phải đóng góp để vui chơi, lễ lạt tôi thường lẩn mất. Như đóng tiền để cắm trại, chia tay cuối năm học…

Nhưng cảm xúc khi ngày 20/11 gần kề đến thật xốn xang lắm. Tôi coi cái ngày này rất quan trọng, coi như vậy thôi chứ không lý luận sâu sắc gì vì tuổi còn nhỏ. 

Hồi đó kinh tế chung còn khó khăn, nên cả những bạn khá giả cũng không quà cáp xôm tụ gì cho lắm, chỉ là những quyển album, những quyển lưu bút, lọ hoa…

Năm ấy, gần đến ngày 20/11, tôi so đo không biết tặng gì, vì thực ra chưa tặng quà cho thầy cô lần nào. Tôi nghĩ nhiều đến cô giáo dạy mình năm lớp 3, cô rất hiền, và hoàn cảnh cũng khó. 

Tôi khi ấy đã học lớp 5, cuối cấp. Không ai bày, tôi ngồi làm… thơ tặng cô, với tựa đề rất kêu “Chào lớp 3C thân yêu”, một bài thơ mà nội dung đến giờ tôi vẫn còn nhớ: “Chào lớp 3C thân yêu, chào cô giáo tận tình, chào mái trường xinh xinh, em sẽ lên lớp 4, vẫn chăm học và làm, đúng như lời cô dạy…”. 

Chính tình cảm đặc biệt, lòng biết ơn, sự tưởng nghĩ sâu lắm mới khiến một học trò nhút nhát là tôi mạnh dạn cầm bút …làm thơ, và ít ra cũng có vần điệu như đã dẫn ra ở trên.

Xong bài thơ được chép cẩn thận trên loại giấy ngà ngà vàng, tôi trân trọng xếp ngay ngắn “tác phẩm” vào một phong bì. Thế, xong quà 20/11 không đụng hàng.

Ngày hiến chương nhà giáo năm ấy tôi mặc chiếc áo mới nhất, không hoa, không hiện vật hiện kim gì, duy một bài thơ chân thật trong túi áo, vào trường. Tôi đi thẳng đến cuối dãy phòng học, đến lớp của cô. Tôi đứng ngoài cửa, nhìn. 

Cô đấy, cao, gầy, đã đứng tuổi rồi. Đã lâu tôi không thăm cô, và cũng đã rời lớp của cô 2 năm rồi. Hồi lâu, tôi mạnh dạn đi vào lớp, hai tay kính cẩn tặng cô cái phong bì có bài thơ học trò, trong ấy. Cô rất xúc động, tất nhiên.

Như thế, chỉ có bấy nhiêu, đã mấy mươi năm rồi. Đó là lần đầu tiên tôi tặng quà cho thầy cô, và hình như là bài thơ đầu tiên tôi “sáng tác”, với tất cả tấm lòng chân thành của một trẻ nhỏ. 

Sau này tôi cũng được đứng lớp một thời gian ngắn, tôi ngẫm lại và hiểu sự xúc động khi nhận một quà tặng như thế của học trò cũ. Nghĩ như thế tôi rất vui.

Giờ cô cùng gia đình sống gần ngôi trường cũ. Không biết cô còn nhớ bài thơ của tôi không, vì đã mấy mươi năm rồi, trong cuộc sống đa đoan.

Nhưng tôi nghĩ là cô vẫn nhớ, cũng như tôi…

Tin tiêu điểm

Đừng bỏ lỡ

Đại biểu và các VĐV chụp ảnh tại giải đấu.

Khai mạc Giải Pickleball Cúp Báo GD&TĐ 2026

GD&TĐ - Gần 200 vận động viên MM886 slot game, bắn cá, lô đề, đá gà tranh tài tại Giải Pickleball Cúp Báo GD&TĐ 2026, lan tỏa tinh thần thể thao, đoàn kết và sẻ chia.