Tất cả đều đến Formosa với một niềm hy vọng chung để thoát đói nghèo. Nhưng rồi thảm kịch đêm 25 rạng sáng ngày 26/3 bất ngờ đổ ập xuống khiến không ai trong số này còn có thể trở về…
Những người ở lại, trong khi chưa kịp hết bàng hoàng với nỗi đau thì đã phải đối mặt với cái đói, cái nghèo và sự thất học mịt mù phía trước.
7 giờ tối. Điện thoại của Thương réo dài. Người vợ trẻ vừa ôm đứa con gần 2 tuổi đang ngằn ngặt khóc, vừa vội vã ấn nghe cuộc gọi của chồng từ công trường khu công nghiệp Formosa.
Mế Hiều, mẹ công nhân xấu số Nguyễn Văn Bảo vẫn chưa thể tin con mình đã mất (Ảnh: Minh Sơn/Vietnam+)
Những cuộc điện thoại cuối cùng từ Formosa Đã 4 ngày kể từ thảm họa tại Formosa nhưng chị Nguyễn Thị Thương (xã Lâm Trạch, Bố Trạch, Quảng Bình) vẫn không thể tin được vào những gì đã xảy ra. Mắt đỏ hằn, chị ôm chặt đứa con út vào lòng mình, nhìn đờ đẫn hướng ra đoạn đường đang chạy hút vào cánh rừng xa mà khóc.Ngày xảy ra thảm kịch, chồng chị, anh Nguyễn Văn Lịch vẫn còn gọi điện về hẹn đến đêm khi tan ca sẽ nói chuyện lâu hơn. “Chẳng bao giờ em dám nghĩ cuộc gọi bữa nớ lại là lần cuối cùng hai vợ chồng em được nói chuyện với nhau" - Chị nức nở.
Đau đáu đợi người thân trở về…(Ảnh: Minh Sơn/Vietnam+)
Giờ ngồi trước mặt chúng tôi, Thương đã gầy quắt lại, đôi mắt ầng ậng nước. Cô bảo, mấy ngày qua, cô chẳng thể ăn uống được gì. Mỗi khi đêm về, cứ nhắm mắt cô lại hình dung lời dặn dò cuối cùng của anh: “Ba mẹ con cố gắng, chỉ chừng hơn tháng nữa anh sẽ gửi tiền về…”
Cùng chung hoàn cảnh là chị Đinh Thị Phương, vợ của công nhân Nguyễn Văn Dũng. Ngay trước khi sự cố xảy ra, anh Dũng cũng gọi điện về cho chị, hỏi: 4 mẹ con đã ăn cơm chưa, ngày hôm nay làm những gì?
“Qua điện thoại, giọng chồng em rất vui. Anh liên tục bảo ở công trường công việc vẫn đang chạy tốt và còn dặn cả nhà phải giữ gìn Đăng Ký MM88.COM Ngay +88K” - Chị Phương nghèn nghẹn kể.
Ngay đối diện nhà chị Phương, gia đình công nhân Nguyễn Văn Bảo cũng đang lầm lũi dỡ rạp đám ma. Mẹ anh, mế Hoàng Thị Hiều ngồi bần thần trong bóng chiều trân trân nhìn đám người tháo cột kèo.
Đau xót nhất, cả 3 công nhân tử vong của xã nghèo Lâm Trạch đều chỉ mới vào Formosa làm việc chưa đầy một tháng. Riêng các anh Nguyễn Văn Bảo và Nguyễn Văn Lịch chỉ mới đi được 4 ngày thì đã gặp nạn. Cuộc gọi tối 25/3 cũng chính là những lời cuối cùng các anh gửi lại cho gia đình trước khi nằm xuống.
Cũng chưa từng được hưởng tháng lương đầu tiên tại Formosa, nạn nhân Nguyễn Văn Chiến (thôn Đại Nam 3, Đại Trạch, Bố Trạch, Quảng Bình) đã ra đi ở độ tuổi còn rất trẻ.