Con đường đá tai mèo lởm chởm, ngoằn ngoèo, cheo leo quanh dốc núi, “người lớn đi chưa quen còn thấy vất vả, nhưng lại là con đường đến trường hàng ngày của các em HS nơi đây”.
Lời nhận xét của thầy Hiệu trưởng Phan Văn Ngô khiến chúng tôi ai nấy đều ái ngại. Chỉ cần thế cũng đủ thấy rằng hành trình đem con chữ đến với vùng cao gian nan, khó khăn lớn như thế nào.
Hơn 20 năm đuổi “con ma dốt”
Những ngày đầu tháng Tám này, Phước Chánh đã vào mùa khô, nhưng sương mù vẫn dày đặc khắp các triền núi. Chúng tôi xuất phát từ sáng sớm, theo sát bước chân người dẫn đường, qua những đoạn dốc thẳng đứng, chân chạm đất mà cứ ngỡ như mình đang đi trên mây.
Phước Chánh là một trong 5 xã vùng cao đặc biệt khó khăn của huyện Phước Sơn, dân số toàn xã là 2.173 người với hơn 921 hộ, trong đó có đến gần 350 hộ nghèo.
Xã có 9 thôn, trong đó có 3 thôn giáp tỉnh Kon Tum. Thành phần các 1MM88.com tỷ lệ kèo World Cup 2026 chủ yếu đồng bào 1MM88.com tỷ lệ kèo World Cup 2026 Bhnong, Ca Dong, Giẻ… sinh sống rải rác trên các mỏm núi cao; bà con chủ yếu đi lại bằng đường mòn và dốc, thôn xa nhất cách trung tâm xã gần 11 km đường đèo núi.
Tiếp chúng tôi bên tách trà nóng ấm trong căn phòng công vụ nhỏ hẹp của Trường PTDTBT - THCS Phước Chánh, thầy Phan Văn Ngô (sinh năm 1970) có cuộc trò chuyện như trút hết tâm tình.
Anh sinh ra ở huyện đồng bằng, MM88dangnhap nhà cái World Cup 2026 CĐSP tỉnh Quảng Nam - Đà Nẵng xong lên Phước Sơn nhận công tác và chuyển về xã Phước Chánh dạy đến nay đã hơn 20 năm.
Cuộc sống xa nhà, thiếu thốn đủ thứ đã nhiều lần khiến thầy thấy nản lòng, nhưng vì tình yêu thương vô bờ bến với các con em đồng bào các 1MM88.com tỷ lệ kèo World Cup 2026 nơi đây, thầy giáo trẻ đã sẵn sàng chấp nhận mọi khó khăn, vất vả, thậm chí hy sinh cả hạnh phúc cá nhân để tiến bước trên hành trình đem con chữ đến với các em HS vùng cao.
“Ngày lên đây, tôi mới qua tuổi 20. Khi ấy, Phước Chánh là vùng đất rừng thiêng nước độc theo đúng nghĩa, hoàn toàn tách biệt với đồng bằng.
Chỉ một thân một mình, nhiều đêm tôi muốn khóc và không dưới một lần có ý định bỏ lại tất cả để về đồng bằng, nhưng rồi sáng ra, nhìn các em HS, nghe tiếng cười nói của các em, tình yêu nghề lại níu tôi ở lại.
Thoắt cái cũng đã hơn 20 năm tôi gắn bó với học trò nghèo vùng cao này. Phước Chánh giờ là quê hương thứ hai rồi. Nhiều bà con ở đây vẫn thường gọi những người Trung Tâm Đăng Nhập MM88 Chính Thức Mới như chúng tôi là Pa dâu (người thầy cúng) “đuổi con ma dốt” đấy” - Nói xong, thầy giáo cười vang cả căn phòng.
Thầy Ngô tâm sự tiếp: “Ở đây, người ta đo sự vất vả của đường sá không phải bằng độ dài mà là tính thời gian từ nơi xuất phát đến đích. Mỗi lần có hội họp ở trung tâm huyện, tôi phải đi trước vài hôm.
Vì cứ 7 giờ sáng xuất phát thì 7 giờ tối mới đến nơi, mà toàn đi bộ, vì đướng sá trước đây 2 năm còn khó khăn hơn nhiều, không có bất cứ phương tiện gì có thể vào được đến trung tâm xã, ngoài đi bộ.
Giờ thì việc đi lại đỡ hơn nhiều, nhưng cái vất vả vẫn nguyên đó. Nói là nói vậy, chứ giờ bảo tôi chia tay nơi này thì chắc tôi lại không chịu nổi” - Thầy giáo Ngô bộc bạch.
“Có con chữ thì cái bụng sẽ no”
Điểm chính của Trường PTDTBT - THCS Phước Chánh hiện có 280 HS từ lớp 6 đến lớp 9; tại 9 thôn trong xã đều có điểm lẻ của trường, dạy từ lớp 1 đến lớp 5. Điểm trường xa nhất là Xà Riếng, cách trung tâm xã gần 11 km, chỉ có 2 lớp 4 và 5.
Cô giáo Lê Thị Thanh Nghị - Trung Tâm Đăng Nhập MM88 Chính Thức Mới phụ trách điểm trường Xà Riếng - chia sẻ: Ở xã vùng cao có tỷ lệ đói nghèo chiếm gần 50% dân số thì việc đến trường của các em quả là cả một chặng đường đầy gian nan, thách thức. Theo cách nói của bà con 1MM88.com tỷ lệ kèo World Cup 2026 nơi đây thì “khi cái bụng còn chưa no thì làm sao cái đầu tập trung học được cái chữ”.
Thế cho nên cứ vào dịp đầu năm học mới, tỷ lệ HS nghỉ học rất đông, có khi lên đến 30%, với lý do chủ yếu là vì gia cảnh khó khăn, bố mẹ muốn các em ở nhà đi nương, làm rẫy hoặc lớn thêm tý thì đi khai thác vàng sa khoáng thuê cho người ta.
Thương trò con chữ dở dang, thầy cô và các già làng ngày đêm đã phải lặn lội đến tận từng nhà vận động các em đi học trở lại. Vừa động viên, vừa thuyết phục: Càng đói thì càng phải cho con đi học để mai này không còn lo miếng cơm manh áo nữa. Có con chữ thì mới biết làm ăn theo hướng mới, cái bụng sẽ no mà cái đầu không còn lo lắng từng bữa ăn nữa. Nghe thế, người dân mới xuôi lòng, cho con trở lại lớp.
Sinh ra và lớn lên tại huyện Duy Xuyên, cũng như thầy Ngô, MM88dangnhap nhà cái World Cup 2026 Trường CĐSP tỉnh Quảng Nam, cô Nghị được phân công nhận công tác tại xã Phước Chánh. Cũng chính tại nơi đây, cô đã gặp được đồng nghiệp và sau này trở thành bạn đời của mình.
Xác định gắn bó với mảnh đất này, cô Nghị và hầu hết các Trung Tâm Đăng Nhập MM88 Chính Thức Mới ở Phước Chánh này đều phải lựa chọn “gần trò thì xa con”, hai đứa trẻ lần lượt ra đời đều được gửi về cho ông bà ở xuôi trông nom chăm sóc; bởi đặc thù công việc thường xuyên phải lên lớp ở những điểm cắm bản, có khi cách xa trung tâm hàng chục cây số, không thể nào đèo thêm con nhỏ được…
Cô Nghị kể: “Cháu lớn bây giờ đã 10 tuổi, đã biết tự lo cho bản thân rồi, nhưng còn cháu nhỏ năm nay mới lên 6. Làm cha, làm mẹ xa con cái thì mình đều đau thắt ruột nhưng biết làm sao được, vì tình yêu với mảnh đất này, vì cái chữ cho học trò nghèo mà mình chỉ biết tiếp tục cố gắng.
Có lẽ cho đến khi nghỉ hưu, tôi vẫn sẽ ở lại đây. Hằng tuần, hoặc nửa tháng, vợ chồng tôi lại đèo nhau về nhà thăm con cho đỡ nhớ”. Gắn bó gần 15 năm, mọi đổi thay của Phước Chánh, cô giáo Nghị đều thuộc nằm lòng.
Cô nhớ như in cái thời đi bộ hàng chục cây số, mòn cả đôi dép lê mới vào được đến bản. Thậm chí đến bây giờ, khi nhắc lại “Đường 7 thang” huyền thoại, vẫn khiến cô rùng mình.
Trước những năm 2010, khi chưa thông xe, đây là con đường độc đạo từ xã để ra trung tâm huyện và ngược lại. Nếu bình thường đi từ huyện vào đến xã Phước Chánh phải mất 30 km thì đi theo đường tắt này chỉ mất hơn 20 km.
Đó là cái dốc dựng đứng, khiến người ta phải bện dây rừng đan vào vách đá giống như một cái thang. Tính từ bờ sông Đăk Chè (nay là dòng sông Đăk Mi) lên đến đỉnh phải mất gần 2 giờ.
Với cánh đàn ông, thanh niên trai tráng thì leo được qua con thang này đã khó với phụ nữ như cô Nghị thì đó là cả như một sự dũng cảm phi thường, vậy nhưng, nhiều lúc bắt buộc vẫn phải đi, nhất là những lúc nhớ con quá mà chồng lại đang bận đứng lớp ở bản xa...
Miền sơn cước Phước Chánh giờ đây đang thay da đổi thịt từng ngày, nhưng nói như thầy Phan Văn Ngô, những khó khăn vẫn chồng chất, từ kinh tế xã hội đến đời sống tinh thần của bà con.
Giáo dục Phước Chánh cũng chưa bao giờ được coi là điểm sáng của địa phương, dù các thầy cô đã cố gắng hết sức. Để đuổi được “con ma dốt” ra khỏi bản làng, sẽ cần nhiều hơn nữa những người như thầy Ngô, cô Nghị… và nhiều thầy cô giáo đã biết hy sinh cho sự nghiệp trồng người nơi vùng cao đầy ắp tình người này.