Đúng là lịch làm việc của tôi giai đoạn này là rất dày. Hay nói một cách chính xác là nó hơi bất thường về mặt thời gian: có những giai đoạn thì tôi đi xa suốt, rồi cũng có khi lại loanh quanh công việc ở nhà nhiều. Không có một lịch trình nhất định nào cả. Nhưng tôi vẫn cố gắng hết mức để các con và bà xã luôn thấy sự hiện diện của mình trong nhà.
Tôi luôn cố gắng sắp lịch để 1 tuần, tôi có ít nhất 2 - 3 buổi đưa đón con đi học. Khi đi xa thì tôi gọi điện thoại về nhà để hỏi han và đôi khi tập đàn cùng con qua điện thoại. Về cơ bản, tôi nghĩ là mình vẫn đủ thời gian để dành cho gia đình.
Nói là hi sinh thì hơi quá đáng, tôi không thích từ hi sinh trong trường hợp này. Gia đình đơn giản là sự lựa chọ từ bản năng và tôi chẳng bao giờ băn khoăn với lựa chọn ấy. Tất nhiên, tôi luôn ý thức được sự ảnh hưởng của gia đình tới sự nghiệp của mình. Nhất là đặc thù công việc của tôi lại cần nhiều thời gian một mình để chiêm nghiệm và tìm cảm xúc, nên đôi khi, tôi phải “trốn” con thật.
Bù lại, tôi hay đi công tác xa, điều này vô tình giúp tôi có khoảng không gian dành riêng cho mình nên tôi thấy cũng ổn. Còn khi về với gia đình, tôi có thể hoàn toàn dành cho các con và mẹ của chúng.
Có thể nói Tê Giác ham đọc sách từ trong bụng mẹ, chứ ảnh hưởng của tôi với con về việc đọc sách là không quá rõ ràng. Tôi cũng mê đọc sách nhưng từ khi con sinh ra, tôi chủ yếu chỉ đọc báo. Ngay từ khi vài tháng tuổi, con đã có thể ngồi yên để nghe người lớn đọc truyện và hầu như không bao giờ xé sách.
Khi con lớn hơn một chút, tôi và vợ mua rất nhiều sách các loại cho con và đến giờ, sách vẫn là món quà, món đồ chơi mà con mong chờ nhất và có thể đọc đi, đọc lại không chán. Nên phải nói là sở thích đọc sách của con đã ảnh hưởng ngược lại đến cả nhà, bao gồm cả cha mẹ và em gái.
Như tôi đã nói, điều quan trọng nhất là để con cảm nhận được sự có mặt của cha mẹ trong cuộc sống của chúng và dạy con từ những điều nhỏ nhất. Có những điều rất đơn giản mà chúng tôi hay áp dụng với các con như: muốn con nói cảm ơn thì mình phải nói cảm ơn mỗi khi con giúp mình và nhắc lại liên tục mỗi khi con quên.
Hay thậm chí, bố mẹ cũng phải biết xin lỗi mỗi khi sai điều gì, để con thấy những điều đó là đương nhiên và có lý khi hành xử như vậy. Tôi dù có hay đi xa thì vẫn luôn điện thoại về nhắc nhở, nói chuyện, hỏi thăm một ngày của các con diễn ra như thế nào và kể ngược lại những điều bố đã trải qua như những người bạn với nhau.
Vâng, thực sự là không đơn giản. Đôi khi, tôi cũng thấy rất bất an về việc trẻ tìm kiếm thông tin trên mạng quá dễ dàng và cũng dễ bị ảnh hưởng bởi những thông tin xấu.
Thậm chí, tôi còn lo lắng về những ảnh hưởng xấu diễn ra hàng ngày trong một xã hội còn nhiều vấn đề bất cập của chúng ta đối với trẻ mỗi khi ra ngoài. Với các con và cháu, tôi cố gắng hạn chế để con tránh xa internet và nếu có đụng tới các đồ công nghệ, tôi hay vợ phải nhìn thấy và biết được con đang làm gì.
Còn khi đưa các con ra ngoài, tôi luôn cố gắng để giải thích một cách hợp lý nhất các hành động mà những người lớn xung quanh đã làm mà khác và xấu hơn so với những gì con được dạy dỗ.